Thơ truyện cho bé

Truyện: Sự tích bánh chưng, bánh dày

Truyện: Sự tích bánh chưng, bánh dày
Ngày xưa, đời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi đánh dẹp xong giặc Ân, vua có ý định truyền ngôi cho con.
Nhân dịp đầu Xuân, vua mới họp các hoàng tử lại, bảo rằng: “Con nào tìm được thức ăn ngon lành, để bày cỗ cho có ý nghĩa nhất, thì ta sẽ truyền ngôi vua cho”.
Các hoàng tử đua nhau tìm kiếm của ngon vật lạ dâng lên cho vua cha, với hy vọng mình lấy được ngai vàng.
Trong khi đó, người con trai thứ 18 của Hùng Vương, là Tiết Liêu (còn gọi là Lang Liêu) có tính tình hiền hậu, lối sống đạo đức, hiếu thảo với cha mẹ. Vì mẹ mất sớm, thiếu người chỉ vẽ, nên ông lo lắng không biết làm thế nào.
Một hôm, Tiết Liêu nằm mộng thấy có vị Thần đến bảo: “Này con, vật trong Trời Đất không có gì quý bằng gạo, vì gạo là thức ăn nuôi sống con người. Con hãy nên lấy gạo nếp làm bánh hình tròn và hình vuông, để tượng hình Trời và Đất. Hãy lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột bánh, để tượng hình Cha Mẹ sinh thành.”
Tiết Liêu tỉnh dậy, vô cùng mừng rỡ. Ông làm theo lời Thần dặn, chọn gạo nếp thật tốt làm bánh vuông để tượng hình Đất, bỏ vào chõ chưng chín gọi là Bánh Chưng. Và ông giã xôi làm bánh tròn, để tượng hình Trời, gọi là Bánh Dầỵ Còn lá xanh bọc ở ngoài và nhân ở trong ruột bánh là tượng hình cha mẹ yêu thương đùm bọc con cái.
Đến ngày hẹn, các hoàng tử đều đem thức ăn đến bày trên mâm cỗ. Ôi thôi, đủ cả sơn hào hải vị, nhiều món ngon lành. Hoàng tử Tiết Liêu thì chỉ có Bánh Dầy và Bánh Chưng. Vua Hùng Vương lấy làm lạ hỏi, thì Tiết Liêu đem chuyện Thần báo mộng kể, giải thích ý nghĩa của Bánh Dầy Bánh Chưng. Vua cha nếm thử, thấy bánh ngon, khen có ý nghĩa, bèn truyền ngôi Vua lại cho Tiết Liêu con trai thứ 18.
 

Truyện: Chiếc ô của thỏ trắng

Truyện: Chiếc ô của thỏ trắng
Một buổi sáng đẹp trời, Thỏ trắng thích thú chạy nhảy, ngắm hoa, hái nấm trên bãi cỏ xanh mướt. Bỗng nhiên, trời nổi gió và mưa như trút. Thỏ Trắng vội bẻ ngay lá to làm ô che đầu để khỏi bị ướt.; Đi được một quãng, Thỏ Trắng nhìn thấy một chú Gà Con miệng kêu “ chiếp chiếp “, chẳng có gì để che đầu. Thỏ Trắng vội gọi:
- Gà con ơi ! Đến dưới ô của anh, mau lên kẻo ướt !
Gà con chạy đến nấp dưới tàu lá và nói:
- Em cảm ơn anh Thỏ !
Thỏ Trắng và Gà con đi được một quãng thì gặp Mèo vừa chạy vừa kêu “ meo meo”. Thỏ Trắng và Mèo con cùng gọi:
Mèo con  ơi ! Mau vào đây kẻo ướt !
Mèo con cười tươi, vội cảm ơn Thỏ Trắng và Gà con rồi vào đứng dưới tàu lá của Thỏ Trắng.
Lát sau mưa tạnh, mặt trời sáng tỏ, Thỏ Trắng và Gà con, Mèo con cùng chơi đùa dưới nắng ấm.