Thơ truyện cho bé

TRUYỆN "CHIẾC ẤM SÀNH NỞ HOA"

Trời mùa đông lạnh buốt, mây đen xám xịt. Những ngọn gió len lỏi như muốn truyền cái lạnh và từng lá cây, ngọn cỏ. Bên vệ đường một chiếc ấm sành sứt quai nằm lăn lóc.
Có một đôi bướm vàng đang dáo dác tìm chỗ trú rét, ấm sành rụt rè hỏi:
- Bướm vàng ơi bướm vàng, hãy vào lòng tôi đây này !
Đôi bướm vàng bay vụt vào lòng ấm sành. Thật là chỗ trú ẩn tuyệt vời: ấm áp và khô ráo.
Mùa xuân đến, đôi bướm vàng cảm ơn ấm sành và bay đi tìm hoa thơm. Còn lại một mình, ấm sành vừa buồn, vừa tủi thân nức nở khóc:
- Hu ! hu! Sao chẳng có ai kết bạn với tôi? Sao chẳng có ai cần tôi thế này!
Có cô bé đi qua nhặt chiếc ấm sành sứt quai mang về nhà. Cô rửa sạch và đổ đầy đất vào lòng ấm, rồi gieo vào đó vài hạt giống. Mấy hôm sau, bỗng có tiếng ấm sành hốt hoảng:
- Ối! ối! có ai đang cựa quậy trong lòng tôi thế này?
- Tôi đây, tôi đây ! Tôi là một cái cây con vừa nảy mầm đây!
Mầm cây lớn dần lên, xanh non mơn mởn. Rồi xuất hiện những nụ hoa. Và chẳng bao lâu sau, một bông hoa cựa mình rồi xoè cánh rực rỡ, toả hương thơm ngát. Bướm vàng bay đến reo to :
- Hoa đẹp quá, thơm quá ! Cảm ơn ấm sành nhé!
Và từ đó, ấm sành không còn buồn vì không có bạn nữa.

Truyện : Giọt nước tí xíu

Truyện : Giọt nước tí xíu

Tí Xíu là một giọt nước ở biển cả. Họ hàng, anh em của Tí Xíu đông lắm và ở khắp mọi nơi: biển cả, sông ngòi, ao hồ, trên trời, dưới đất…
Một buổi sáng, Tí Xíu cùng các bạn đuổi theo những lớp sóng nhấp nhô. Ông Mặt Trời tỏa ánh nắng rực rỡ xuống biển. Tí Xíu reo vui trong sóng nhẹ và ánh nắng chan hòa. Chợt ông Mặt Trời cất tiếng:
- Tí Xíu ơi! Cháu có đi với ông không?
Tí Xíu hỏi khẽ:
- Đi đâu ạ?
Ông Mặt Trời bảo:
- Đi đến đất liền, ở đó rất cần nước.
Tí Xíu vui lắm, nhưng sực nhớ ra rằng mình là giọt nước nên không thể bay được, Tí Xíu lại hỏi:
- Làm thế nào mà cháu bay lên được ạ?
- Cháu đừng lo! – Ông Mặt Trời nói ồm ồm – Ông sẽ làm cho cháu biến thành hơi.
Nói xong, ông Mặt Trời vén mây, chiếu thật nhiều ánh nắng xuống biển. Tí Xíu rùng mình và biến thành hơi. Chú chỉ kịp nói với biển cả:
- Chào mẹ! Con đi đây! Mẹ chờ con trở về nhé!
Tí Xíu từ từ bay và nhập bọn với các bạn. Lúc đầu, Tí Xíu cùng các bạn bay là là trên mặt biển, sau đó hợp thành một đám mây mỏng bay vào đất liền. Gió nhẹ đưa Tí Xíu và các bạn bay qua dòng sông. Xế chiều, ông Mặt Trời tỏa ánh nắng chói chang hơn lúc sáng, không khí trở nên oi bức… Bỗng từ đâu, một cơn gió lạnh thổi tới. Tí Xíu reo lên:
- Mát quá, các bạn ơi! Mát quá!
Tí Xíu và các bạn vui sướng nhảy múa. Nhưng rồi, trời mỗi lúc một lạnh. Tí Xíu và các bạn thấy rét. Chúng xích lại gần nhau thành một khối đông đặc và không bay lên được nữa. Chúng sà xuống thấp dần… thấp dần…
Một tia chớp rạch ngang bầu trời. Một tiếng sét đinh tai vang lên. Gió thổi mạnh hơn. Tí Xíu và các bạn trở thành giọt nước trong vắt. Chúng thi nhau ào ào rơi xuống… Cơn dông bắt đầu.
TG: Nguyễn Linh

Truyện: Sóc và thỏ đi tắm nắng

Truyện: Sóc và thỏ đi tắm nắng
Một ngày nắng đẹp, chú Sóc đi dạo trên bờ sông và thấy bên kia sông có một chú Thỏ cũng đang đi dạo chơi.
Sóc tinh nghịch, nhặt một viên sỏi ném về phiá Thỏ. Viên sỏi rơi xuống nước gần nơi Thỏ đứng làm nước bắn lên tung tóe vào mặt và người Thỏ.
Chú Thỏ giận quá, cúi đầu nhặt viên đá ném trả lại bên Sóc. Đá cũng rơi xuống nước và sóc cũng bị ướt như Thỏ.
Lần này đến lượt Sóc tức giận. Sóc lượm một viên sỏi lớn hơn và ném qua bên Thỏ. Cứ thế, chú Sóc và chú Thỏ ném qua ném lại tới khi cả hai cùng mệt nhoài. Sau cùng, Sóc nói với Thỏ:
- Thôi chúng ta đừng ném nhau nữa nhé? Nếu cứ ném như vậy lỡ mà ném vào đầu hoặc vào trán thì đau lắm đấy ! 
Thỏ chạy qua cầu và chìa tay ra nói:
- Vậy thì mình làm bạn với nhau nhé! Chúng ta cùng nhau đi tắm nắng và xem hoa thì vui lắm bạn nhỉ?
Chú Sóc và chú Thỏ cầm tay nhau vừa đi,vừa hát thật là vui ghê.
Nguồn: Sưu tầm